Skip to main content

No title

  Dạo này thời tiết cứ gọi là max đẹp. Ngồi trong văn phòng mà cứ như kiểu con gián ngồi sau tấm song sắt nhà tù nhìn ra thế giới bên ngoài vậy. Muốn nhào ra ngoài kia, tung tăng chạy nhảy, đón nắng đón gió táp vào mặt. Nhắm mắt vào thấy mình đang ngồi trước Taj Mahal, nắng rất nhẹ, gió thì hiu hiu mát lạnh. Và mình cứ ngồi thế thôi, ngồi hàng giờ liền, để đầu óc không phải nghĩ ngợi gì cả, không phải lo lắng gì cả, không phải ưu tư vì những thứ vớ vẩn *dreaming dreaming*
Khổ nỗi lúc mở mắt ra thì thấy mình đang ngồi trong cái máng lợn mới đau lòng chứ :( Nhưng nhất định là mình sẽ đến Ấn Độ, sẽ đến Taj Mahal một lần trong đời!
  Dạo này (nói thế nghe cho có vẻ là có sự thay đổi, chứ thực ra lúc quái nào mình chả vậy, mắc bệnh tự kỷ kinh niên rồi) cứ bị thấy ghét mọi người, mình chả muốn nói chuyện với ai hết, nói chung là cứ cố tách mình ra, để chả liên quan đến ai hết. Chả biết bị sao nữa, bị down nặng rồi.
  Dạo này không vào bếp, nhớ bánh quá, có bao nhiêu món muốn làm mà cứ lười, muốn làm nhưng lại không muốn thực hiện??!! nghe thì thật là mâu thuẫn quá, cơ mà đúng thế đấy, kiểu là đầu thì bảo muốn làm nhưng chân tay thì bảo ngồi im cho được việc @.@ Muốn làm brioche, hokaido bread, bánh trứng nướng - món bánh yêu thích thần thánh của mình :(, mỳ ý, trà thái (để thử cái thạch mới mua caragenan quái gì đấy, xem có ngon bằng rau câu con cá dẻo không), bánh bao nhân pizza.  Thôi list tạm thế này rồi làm dần dần thôi.
  Muốn mua 3 quyển sách: nếu biết trăm năm là hữu hạn, cà phê cùng Tony, Tony trên đường băng. Quyển đầu tiên thì đã đọc rồi, nhưng muốn mua để nhai lại, để ngẫm nghĩ. 2 quyển sau thì thấy quá ấn tượng luôn, liệu có mấy ai in những tin mình đã đăng lung tung trên mạng thành sách mà lại best seller? Bác này viết mình đọc mà cười muốn rớt hàm luôn, cười xong rồi thấy cũng phải nghĩ ngợi về chính mình nhiều lắm.
   Muốn mua 1 cái chăn quilting để đắp lúc ngủ trong máng lợn. Nhưng mà đắt quá, mà tiền thì còn phải để chữa bệnh :( Nhiều lúc chán quá, phải ngồi mơ màng lại những lúc rong chơi để mà cố, để thấy mình cũng đang trên con đường làm giàu, làm giàu cảm xúc, trải nghiệm của mình. Lớn rồi, biết nghĩ rồi, vấn đề của mình thì mình phải tự giải quyết, không thể hờn dỗi, ăn vạ người khác, giận cá chém thớt được nữa. Nhớ cái cảm giác lúc phóng lên đầu đèo Hải Vân, nhìn xuống Lăng Cô, mình sung sướng, cứ ngoác miệng ra trầm trồ. Đâu phải là danh lam thắng cảnh hùng vĩ gì đâu, nhưng mà sao mình thấy đẹp đến vậy! Những con sóng trắng xóa cứ dồn nhau vỗ vào bờ, mấy cây phi lao lắc lư rì rào. Cứ ngồi vắt vẻo trên xe máy mà nhìn xuống biển, để gió và hơi nước táp vào mặt thôi. Thấy mình tự mỉm cưới với mình, lòng nhẹ bẫng, chả lo nghĩ điều gì hết!
  Thỉnh thoảng down down, lại muốn có ai sẵn sàng cùng mình trên cung đường phía trước, thỉnh thoảng tinh thần up, lại nghĩ kệ cmn, mình có thể trải nghiệm thế giới một mình mà, mình vẫn quan trọng là đi đâu, không phải đi với ai mà kkk!!! Mình mạnh mẽ mà! Vui đi, yêu đời thôi!! ^^

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
  Tao có thêm ngày nữa để ...lang thang :D


Comments

Popular posts from this blog

Thi tuyển vào Honda Việt Nam

...8 Feb 2012... Uh thì lại đi phỏng vấn! Cái việc này chẳng còn gì là mới mẻ và thú vị nữa rồi, đã bị mình cho vào hàng nhàm chán vì đã diễn đi diễn lại 1 vở như thế, thử hỏi sao không chán??! Mặc dù mỗi lần diễn cũng khác nhau, với 1 "Hội đồng BGK" khác nhau. Cơ mà vẫn thấy chán! Chẳng biết với mình cái gì mới là thú vị nữa??! ;"( Nhưng lần này đáng nhớ vì chính những chi tiết khác nhau ấy! ;"D Cả đêm trằn trọc, thỉnh thoảng lại thức. Không phải hồi hộp gì! Đi pv đã chính thức bị mình gắn mác nhàm chán rồi mà. Tại con cháu nó đạp kinh wá! Hix. Chốc chốc lại phải giành giật cái chăn, không thì cũng vì lạnh wá mà tỉnh giấc! Nhưng thế cũng may, 5h đã dậy, không thì cú đêm ngủ ngày như mình tiếp diễn cái truyền thống mọi hôm 11 rưỡi mới dậy thì lúc đấy chỉ còn nước... ngủ tiếp thoai! ;"D 6h40 có mặt ở TLNN, gửi xe...

Cô Tô kí sự :)

Quyết định trôi dạt đến Cô Tô vào những ngày nắng nóng nhất trong tháng, 2 chị em sau một ngày ròng rã đi vài chặng xe thì cũng đến được đảo. Với mình, Cô tô giống như Đà Nẵng thu nhỏ. Trong khi năm ngoái đi mấy ngày mới hết ĐN, còn ở Cô Tô thì chỉ cần một ngày là đủ. Cô Tô cũng có có biển (tất nhiên ^^), có núi, có rừng, có hải đăng. Vì thế, Cô Tô là một điểm đến có thể nói là vẫn còn mới cho các bạn ngoài Bắc đi khám phá biển đảo. Cá nhân mình thì thấy biển Cô Tô không trong và xanh bằng biển ở Đà Nẵng. Thêm nữa ở đây chưa được chú trọng du lịch bằng nên cái khu bãi biển ở trung tâm thị trấn – bãi biển Tình yêu trên bờ đầy rác, ở Hồng Vàn và Vàn Chảy thì lác đác chai lọ và bóng đèn, giẫm vào chắc die quá! Hi vọng Cô Tô ngày càng được đầu tư hơn nữa để thu hút cả dân có tiền và không có tiền (như mình) đến đây, bõ công chặng đường dài.   Lần nào cũng thế, đi đâu là mình lên mạng ngâm cíu đọc thông tin lung tung chưởng. Đúng là thế giới ngày càng xích lại gần nhau nhờ có côn...

Đi bụi ở Myanmar (Burma)

  Kể ra thì lại bảo năm mới năm me nói chuyện những chuyến đi của năm cũ 😁, nhưng với mình những chuyến đi bụi luôn mới và mỗi khi đầu óc trống rỗng vô tình chạm vào những thước phim ấy thì nó lại hiện lên sống động như vừa mới hôm qua thôi vậy. Năm 2016 mình đã chẳng đi nhiều lắm, có mỗi tháng 4 đi Lý Sơn. Lý Sơn là đảo đẹp và hùng vĩ về cả đất trời và nước non, nhất trong số các đảo mình đã trôi dạt tới. Nhưng chuyến đi đáng nhớ đến nỗi mình sẽ còn kể lể dài dài là Burma hồi tháng 10.    Biết nói thế nào nhỉ, với một đứa dành hết tình yêu cho những vùng đất mới như mình, mà lại không có nhiều xèng (luôn luôn đúng! mà xin phép là cái mở ngoặc này hơi dài vì mình lại lan man sang một topic khác cũng khá liên quan đến chuyện đi bụi, đó là đi bụi thì có cần tiền không? Mình đã đọc ti tỉ bài viết của các blogger về chủ đề này, đa phần đều bảo đi bụi không cần nhiều tiền?!! Cơ mà chữ "nhiều" ở đây có vẻ là hơi bị rộng nhỉ 😁 Đúng là với dân đi bụi như mình, luôn tối thiểu...