Skip to main content

Ghi lại dòng kí ức lộn xộn

Giờ đã là tháng 5 rồi. Cơ mà trời vẫn man mát, thấy bảo mấy hôm nữa bắt đầu nắng to.        
 Tháng thứ 3 ở nhà, cơ mà vẫn chưa thấy chán ở nhà chút nào, thay vào đó là một tâm trạng ì ạch, lười tìm việc. Tự nhiên thấy được bao bọc quá cũng làm cho con người ta lười phấn đấu, lười tìm tòi, lười động não. Cứ giả như nghỉ việc cái về nhà là bị ăn chửi, bắt đi tìm việc khác mà làm thì đã chả ra nông nỗi này! :D Đằng này về mọi người lại còn "dịu hiền" với mình hơn cả hồi trước (chắc nghĩ nó cũng mệt mỏi lắm nên mới nghỉ việc thế này :''D)! Ngày ngủ ì đến 10h cũng chẳng ai nói gì, chẳng quét nhà, lau nhà, dọn toilet bao giờ bố mẹ bác vẫn nhìn với ánh mắt "âu yếm" !!?? Cơm thích thì nấu, không thích thì cứ chui đầu vào máy tính, chẳng biết tìm việc, học hành hay chơi hay fb, bác gọi xuống thì ăn cơm. Ăn xong không ăn hoa quả bác lại còn gọi với lên giọng rất não nề. Nói thế lại tưởng một là mình bị disabled, hai là sang chảnh kiểu tiểu thư đại gia?? @.@ Ở nhà nhồi nhiều bánh mì memade vào người quá thành ra chắc não cũng dần nhẵn như cái vỏ bánh! Mấy hôm nay bác về quê chưa lên, trong nhà toàn có mỗi một mình với mèo, tự nhiên thấy lạnh lẽo kinh khủng! Nhà mình mà to tí nữa chắc giống lâu đài ma quá! Hôm nọ bão đêm to, cứ ngồi tính xem cửa đã đóng chưa, có cửa sổ nào thấm nước không để còn lấy giẻ chặn. Có bác ở nhà thì sấm sét có đánh đổ cột điện thì cũng mặc! Bước lên xuống cầu thang mà cứ nghĩ đến cảnh sau này chỉ còn một mình trong nhà thật thì sẽ thế nào! Thấy sợ hãi cảnh đó ghê gớm! Từ bao giờ mình đã thành một đứa hay lo sợ? Sợ những người thân yêu bên cạnh bị làm sao đó, thế là hay nghĩ linh tinh đến chuyện bất chắc! và cho rằng "Nghĩ trước thì bước không qua, sẽ không thành hiện thực được!
  Mấy ngày nay toàn trì hoãn cái sự nghiệp vào Vnw tìm việc! Nói thật là CHÁN! Òa òa...làm gì bây giờ?làm thế nào bây giờ? Chả biết rồi mình sẽ thành cái gì nếu cứ tiếp tục thế này!
   Hè thực sự đã sắp sang! năm nay lại có World Cup nữa. Cứ nhắc đến World Cup là mình liên tưởng đến lạc luộc, mà cứ ăn lạc luộc là mình nghĩ đến World Cup!^^ Hôm nọ tự nhiên bác bảo "Lại sắp đến mùa World Cup rồi, lại sắp mùa lạc luộc rồi". Một cảm giác yên bình khoan khoái thật lạ. Có lẽ cái đó người ta gọi là cảm giác hạnh phúc chăng? Nhớ những đêm hè cả nhà trải chiếu ra nền, ngồi nhai lạc và hô bóng đá ầm ĩ . Xa lắm rồi mà cảm xúc vẫn như ngay gần đây...Hay là năm nay ở nhà tận hưởng lại cảm giác đó?? Đằng nào thì No.25 trong List 100 cũng mãi mãi chả thành hiện thực được mà!^^
 

Comments

Popular posts from this blog

Thi tuyển vào Honda Việt Nam

...8 Feb 2012... Uh thì lại đi phỏng vấn! Cái việc này chẳng còn gì là mới mẻ và thú vị nữa rồi, đã bị mình cho vào hàng nhàm chán vì đã diễn đi diễn lại 1 vở như thế, thử hỏi sao không chán??! Mặc dù mỗi lần diễn cũng khác nhau, với 1 "Hội đồng BGK" khác nhau. Cơ mà vẫn thấy chán! Chẳng biết với mình cái gì mới là thú vị nữa??! ;"( Nhưng lần này đáng nhớ vì chính những chi tiết khác nhau ấy! ;"D Cả đêm trằn trọc, thỉnh thoảng lại thức. Không phải hồi hộp gì! Đi pv đã chính thức bị mình gắn mác nhàm chán rồi mà. Tại con cháu nó đạp kinh wá! Hix. Chốc chốc lại phải giành giật cái chăn, không thì cũng vì lạnh wá mà tỉnh giấc! Nhưng thế cũng may, 5h đã dậy, không thì cú đêm ngủ ngày như mình tiếp diễn cái truyền thống mọi hôm 11 rưỡi mới dậy thì lúc đấy chỉ còn nước... ngủ tiếp thoai! ;"D 6h40 có mặt ở TLNN, gửi xe...

Cô Tô kí sự :)

Quyết định trôi dạt đến Cô Tô vào những ngày nắng nóng nhất trong tháng, 2 chị em sau một ngày ròng rã đi vài chặng xe thì cũng đến được đảo. Với mình, Cô tô giống như Đà Nẵng thu nhỏ. Trong khi năm ngoái đi mấy ngày mới hết ĐN, còn ở Cô Tô thì chỉ cần một ngày là đủ. Cô Tô cũng có có biển (tất nhiên ^^), có núi, có rừng, có hải đăng. Vì thế, Cô Tô là một điểm đến có thể nói là vẫn còn mới cho các bạn ngoài Bắc đi khám phá biển đảo. Cá nhân mình thì thấy biển Cô Tô không trong và xanh bằng biển ở Đà Nẵng. Thêm nữa ở đây chưa được chú trọng du lịch bằng nên cái khu bãi biển ở trung tâm thị trấn – bãi biển Tình yêu trên bờ đầy rác, ở Hồng Vàn và Vàn Chảy thì lác đác chai lọ và bóng đèn, giẫm vào chắc die quá! Hi vọng Cô Tô ngày càng được đầu tư hơn nữa để thu hút cả dân có tiền và không có tiền (như mình) đến đây, bõ công chặng đường dài.   Lần nào cũng thế, đi đâu là mình lên mạng ngâm cíu đọc thông tin lung tung chưởng. Đúng là thế giới ngày càng xích lại gần nhau nhờ có côn...

Đi bụi ở Myanmar (Burma)

  Kể ra thì lại bảo năm mới năm me nói chuyện những chuyến đi của năm cũ 😁, nhưng với mình những chuyến đi bụi luôn mới và mỗi khi đầu óc trống rỗng vô tình chạm vào những thước phim ấy thì nó lại hiện lên sống động như vừa mới hôm qua thôi vậy. Năm 2016 mình đã chẳng đi nhiều lắm, có mỗi tháng 4 đi Lý Sơn. Lý Sơn là đảo đẹp và hùng vĩ về cả đất trời và nước non, nhất trong số các đảo mình đã trôi dạt tới. Nhưng chuyến đi đáng nhớ đến nỗi mình sẽ còn kể lể dài dài là Burma hồi tháng 10.    Biết nói thế nào nhỉ, với một đứa dành hết tình yêu cho những vùng đất mới như mình, mà lại không có nhiều xèng (luôn luôn đúng! mà xin phép là cái mở ngoặc này hơi dài vì mình lại lan man sang một topic khác cũng khá liên quan đến chuyện đi bụi, đó là đi bụi thì có cần tiền không? Mình đã đọc ti tỉ bài viết của các blogger về chủ đề này, đa phần đều bảo đi bụi không cần nhiều tiền?!! Cơ mà chữ "nhiều" ở đây có vẻ là hơi bị rộng nhỉ 😁 Đúng là với dân đi bụi như mình, luôn tối thiểu...