Skip to main content

Mưa rào! Bấn loạn nói nên lời!

Mưa rào! Uhm, một tháng rưỡi trời rồi mới lại mưa nhiều, mưa xối xả thế! thấy bảo gió mùa về, nhưng mà giờ thì gió rất là mát, man mát, khác hẳn cái kiểu nóng không nóng lạnh không lạnh, ẩm ẩm thấp thấp, nồm nồm khó chịu vô cùng tận 1 tháng rưỡi qua. Ôi cái tháng 3 yêu thương là đây sao? Ốm sởi liệt giường cả tuần, thời tiết thì xấu xí, và lại gia nhập đội quân chán đời bỏ việc lông bông nữa hê hê...
  Nhớ...nhớ những chuyến đi kinh khủng lên được, nhớ Hà Giang nhất, nhớ tam giác mạch, nhớ cột cờ cực bắc, nhớ con đường hạnh phúc cả lũ đã đi qua cười cười nói nói, nhớ dòng sông Nho Quế...Chắc chắn sẽ phải lên đấy ít nhất một lần nữa. Tâm trạng dạo này bấn loạn kinh lên được ấy! lúc thì thấy được nghỉ ngơi thật là thảnh thơi, rồi cứ ăn chơi không sợ mưa rơi đi, chuẩn bị đi Miền Tây nhé! Ôi những con đường mới, miền đất mới, chả biết tự bao giờ ta luôn nghĩ về em..moa moa...háo hức từng ngày,mong đợi từng ngày. Nhìn đâu thấy miền đất mới cũng nghĩ làm thế nào để đến được đó nhỉ? tiền?visa?Nghe nhiều nên hơi chán cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng khó khăn để xin visa, rồi là bạn đồng hành - cái này có cần không nhỉ?cần! không cần! cần! không cần!>> có cũng được không có cũng chả sao hehe... Đấy thế rồi nhiều lúc thì lại nghĩ mình lông bông quá, nhưng làm gì bây giờ nhỉ?1 ngày lang thang VNW toàn giá giá rổ rổ, control cái này cái nọ, rồi khách hàng nước ngoài, thật là chán quá đi, các bác nước ngoài thì cũng thế thôi, đâu có pro hơn mình gì đâu, chán ốm lên được ấy! Không phải cứ muốn làm gì là cũng làm được đâu nhé! vì cơ bản là đến thích cái gì còn mù mờ thì lấy đâu ra động lực đây!!Mông lung quá mông lung quá! có ai dắt lối tôi đi bây giờ!?
  Bước sang tuổi 25 không đầu không cuối,không cách thực hiện những ước ao. Thôi thì cứ coi như là một khởi đầu mới, một giai đoạn mới giống như người Maya hồi 2012 bảo là tận thế để bước sang một thời kì mới ấy!
  Sẽ vẫn bước đi, sẽ vẫn một mình, lúc chậm lúc nhanh, lúc dừng lại nghỉ...Cố lên tôi ơi!!

Comments

Popular posts from this blog

Thi tuyển vào Honda Việt Nam

...8 Feb 2012... Uh thì lại đi phỏng vấn! Cái việc này chẳng còn gì là mới mẻ và thú vị nữa rồi, đã bị mình cho vào hàng nhàm chán vì đã diễn đi diễn lại 1 vở như thế, thử hỏi sao không chán??! Mặc dù mỗi lần diễn cũng khác nhau, với 1 "Hội đồng BGK" khác nhau. Cơ mà vẫn thấy chán! Chẳng biết với mình cái gì mới là thú vị nữa??! ;"( Nhưng lần này đáng nhớ vì chính những chi tiết khác nhau ấy! ;"D Cả đêm trằn trọc, thỉnh thoảng lại thức. Không phải hồi hộp gì! Đi pv đã chính thức bị mình gắn mác nhàm chán rồi mà. Tại con cháu nó đạp kinh wá! Hix. Chốc chốc lại phải giành giật cái chăn, không thì cũng vì lạnh wá mà tỉnh giấc! Nhưng thế cũng may, 5h đã dậy, không thì cú đêm ngủ ngày như mình tiếp diễn cái truyền thống mọi hôm 11 rưỡi mới dậy thì lúc đấy chỉ còn nước... ngủ tiếp thoai! ;"D 6h40 có mặt ở TLNN, gửi xe...

Cô Tô kí sự :)

Quyết định trôi dạt đến Cô Tô vào những ngày nắng nóng nhất trong tháng, 2 chị em sau một ngày ròng rã đi vài chặng xe thì cũng đến được đảo. Với mình, Cô tô giống như Đà Nẵng thu nhỏ. Trong khi năm ngoái đi mấy ngày mới hết ĐN, còn ở Cô Tô thì chỉ cần một ngày là đủ. Cô Tô cũng có có biển (tất nhiên ^^), có núi, có rừng, có hải đăng. Vì thế, Cô Tô là một điểm đến có thể nói là vẫn còn mới cho các bạn ngoài Bắc đi khám phá biển đảo. Cá nhân mình thì thấy biển Cô Tô không trong và xanh bằng biển ở Đà Nẵng. Thêm nữa ở đây chưa được chú trọng du lịch bằng nên cái khu bãi biển ở trung tâm thị trấn – bãi biển Tình yêu trên bờ đầy rác, ở Hồng Vàn và Vàn Chảy thì lác đác chai lọ và bóng đèn, giẫm vào chắc die quá! Hi vọng Cô Tô ngày càng được đầu tư hơn nữa để thu hút cả dân có tiền và không có tiền (như mình) đến đây, bõ công chặng đường dài.   Lần nào cũng thế, đi đâu là mình lên mạng ngâm cíu đọc thông tin lung tung chưởng. Đúng là thế giới ngày càng xích lại gần nhau nhờ có côn...

Đi bụi ở Myanmar (Burma)

  Kể ra thì lại bảo năm mới năm me nói chuyện những chuyến đi của năm cũ 😁, nhưng với mình những chuyến đi bụi luôn mới và mỗi khi đầu óc trống rỗng vô tình chạm vào những thước phim ấy thì nó lại hiện lên sống động như vừa mới hôm qua thôi vậy. Năm 2016 mình đã chẳng đi nhiều lắm, có mỗi tháng 4 đi Lý Sơn. Lý Sơn là đảo đẹp và hùng vĩ về cả đất trời và nước non, nhất trong số các đảo mình đã trôi dạt tới. Nhưng chuyến đi đáng nhớ đến nỗi mình sẽ còn kể lể dài dài là Burma hồi tháng 10.    Biết nói thế nào nhỉ, với một đứa dành hết tình yêu cho những vùng đất mới như mình, mà lại không có nhiều xèng (luôn luôn đúng! mà xin phép là cái mở ngoặc này hơi dài vì mình lại lan man sang một topic khác cũng khá liên quan đến chuyện đi bụi, đó là đi bụi thì có cần tiền không? Mình đã đọc ti tỉ bài viết của các blogger về chủ đề này, đa phần đều bảo đi bụi không cần nhiều tiền?!! Cơ mà chữ "nhiều" ở đây có vẻ là hơi bị rộng nhỉ 😁 Đúng là với dân đi bụi như mình, luôn tối thiểu...