Skip to main content

Yêu thương không mong manh


...23 July 14...
Thế là sau gần 5 tháng “an dưỡng”, giờ đây nó lại phải vác xác tiếp tục đi bán mặt cho máy tính, bán lưng cho trần nhà kiếm tiền nuôi thân. Nó đã từng thấy nhớ nhung tiếc nuối khi suýt nữa phải chia tay Hà Nội, thế mà giờ nó như chỉ muốn biến ngay khỏi đây, khỏi nơi này để về với cái tổ ấm ở nhà, nơi có những người yêu thương nó vô điều kiện, nơi mà nó luôn là số 1. Mới đi làm lại được có 2 ngày mà cứ dài như 20 ngày vậy. Đơn giản vì ở nơi ấy nó thấy mình lạc lõng – mọi mặt, dù vẫn biết khởi đầu bao giờ cũng gian nan nhưng nó không thể ngừng thấy chán nản và kêu ca. Nếu có ai đó ở bên cạnh chắc nó sẽ đỡ thấy mệt mỏi hơn, cơ mà từ hồi học xong đến giờ hình như chả còn ai ở bên cạnh nó, làm gì nó cũng lủi thủi 1 mình, nhiều lúc thấy tủi thân ghê gớm mà chả biết làm thế nào, chả biết kêu ai. Cái hôm đi tìm nhà trời mưa to như trút, nó đứng trú mưa ướt như con chuột mà nước mắt chỉ trực chảy ra. Nó - chỉ muốn dọn luôn đồ về nhà!
…12 Aug 14…
Thời gian trôi như chó chạy ngoài đồng, loanh quanh mà cũng đã đi làm được 1 tháng. Tưởng là chẳng suy nghĩ gì nữa mà mình lại càng như suy nghĩ nhiều hơn. Rốt cục là mình đến Trái Đất để làm cái mịe gì?? Tại sao người ta vui với công việc còn mình thì không? 5 tháng ở nhà làm mình nhận ra cái điều đơn giản mà mình chưa bao giờ nhận ra: những người vốn vẫn yêu thương mình vô điều kiện yêu thương mình đến từng nào! Con người ta thường không biết trân trọng những gì được cho miễn phí: chỗ ngủ miễn phí ( từ trong bụng mẹ, đến cái nôi bé nhỏ, đến phòng ngủ to đùng, rồi có khi là cả căn nhà mà chả góp nổi 1 viên gạch trong đó), thức ăn miễn phí (sữa mẹ, rau bố trồng, gà vịt bác nuôi…), quần áo, đồ chơi miễn phí…Để rồi khi vấp ngã, bị tổn thương, khi thất bại, người ta mới lại nhớ về cái gia đình bé nhỏ sau lưng đó. Một tháng trời trở lại với sống cuộc sống vật vờ làm mình nhớ nhà khủng khiếp! Lúc nào cũng chỉ muốn về nhà, nghĩ đến những yêu thương không vu vơ mà cả gia đình dành cho mình mà thấy mắt cay cay. Tự nhiên nghĩ đôi khi được gia đình bao bọc quá cũng làm cho con người ta lười đi tìm kiếm và chấp nhận những nguồn yêu thương khác. Sợ rằng những yêu thương ngoài kia không đong đầy, sợ rằng đó là những yêu thương có điều kiện, tìm kiếm một lý do để vứt bỏ cái cuộc sống ấm áp hiện tại mà ra ngoài kia đánh bạc với cuộc đời thật không dễ dàng.
 Giờ về nhà chủ đề xuyên suốt của những cuộc nói chuyện luôn chỉ là thích ăn gì, muốn ăn gì, mang cái gì ra đấy tống vào tủ lạnh mà để được lâu. Bác thậm chí còn không dám hé một câu ra hỏi công việc thế nào, sợ mình lại bắt đầu lên cơn kêu ca chán đời mà lại bỏ việc mất!!?? Nhiều lúc thấy mình may mắn, may mắn lắm lắm, có gia đình sau lưng, một công việc lương tiết kiệm một chút là đủ để đi những nơi mình thích. Những lúc ra ngoài kia nhìn người ta kham khổ kiếm sống mà thấy mình thật quá đáng khi suốt ngày ỉ ôi như vậy. Chán KCN-> kiếm được một công việc trong nội thành, chán sếp Nhật -> giờ làm việc với sếp Việt, chán đi oto đường dài 100km/ngày -> giờ đi xe máy chả đến 2 cây!!, chán suốt ngày nhìn toàn máy với móc -> giờ toàn ngắm Mec, model, girl xinh zai xấu đủ loại, chán dậy sớm -> giờ làm 8 rưỡi, lương thì cao hơn chỗ cũ. Liệt kê ra thấy ông Trời cũng thương mình ghê gớm ^^. Thế mà nó vẫn than ngắn thở dài, kiểu này thì ổng cũng phát zồ lên: “Mày thích gì được nấy như thế mà còn kêu ca, hay m muốn die luôn ngày mai thì mới được hả?!! @.@” Sau mấy tháng ở nhà nhận ra là không thể vứt tất cả để mà đi bụi, cũng chả còn ở cái tuổi để có gap year, cứ phải có việc thì mới nghĩ đến những cái khác được thì nó lại phải đứng dậy bước tiếp. Ước gì tự nhiên có một thằng từ trên trời rơi xuống hoặc từ dưới đất mọc lên cũng được bảo: Em! chúng mình bán hết gia tài đi, mua một cái RV rồi lang thang đây đó nhé!” thì mình sẽ giơ cả 2 tay 2 chân :D. Dạo này hay nghĩ về cuộc sống du mục như thế! Mà khổ quá đi, hay nghĩ ngợi như vậy mà mọi người nhìn vẫn bảo mình trẻ là sao nhỉ? Dạo này level còn có vẻ tăng, toàn bị bảo là 93 mới hãi!! @.@
Đọc câu này của Tiểu Châu mà mình chột dạ : "Đôi khi chúng ta không biết phải làm gì với cuộc đời mình, không biết đi đâu và sống ra sao, không biết phải làm điều gì, thứ chúng ta đang theo đuổi liệu có làm chúng ta vui, mọi lí lẽ đều chênh vênh, ngoài việc hoang mang và mệt mỏi chúng ta không thể thay đổi được bao nhiêu. Những năm khủng hoảng tuổi trẻ thật sự rất dài nhưng bằng cách nào đó chúng ta cũng đi ngang qua dù chậm rãi, khóc lóc hay đớn đau" –Nó thực sự đúng, thực sự đúng với mình ;(
Nhiều lúc nghĩ mình hâm hâm dở dở như này cũng là điều bình thường của tuổi trẻ, cơ mà thêm vài năm nữa vẫn thế này thì đúng là có vấn đề!
“Lại nhiều chuyện trong khi đang đợi một cơn mưa – cả nghĩa đen và nghĩa bóng”

Comments

Popular posts from this blog

Thi tuyển vào Honda Việt Nam

...8 Feb 2012... Uh thì lại đi phỏng vấn! Cái việc này chẳng còn gì là mới mẻ và thú vị nữa rồi, đã bị mình cho vào hàng nhàm chán vì đã diễn đi diễn lại 1 vở như thế, thử hỏi sao không chán??! Mặc dù mỗi lần diễn cũng khác nhau, với 1 "Hội đồng BGK" khác nhau. Cơ mà vẫn thấy chán! Chẳng biết với mình cái gì mới là thú vị nữa??! ;"( Nhưng lần này đáng nhớ vì chính những chi tiết khác nhau ấy! ;"D Cả đêm trằn trọc, thỉnh thoảng lại thức. Không phải hồi hộp gì! Đi pv đã chính thức bị mình gắn mác nhàm chán rồi mà. Tại con cháu nó đạp kinh wá! Hix. Chốc chốc lại phải giành giật cái chăn, không thì cũng vì lạnh wá mà tỉnh giấc! Nhưng thế cũng may, 5h đã dậy, không thì cú đêm ngủ ngày như mình tiếp diễn cái truyền thống mọi hôm 11 rưỡi mới dậy thì lúc đấy chỉ còn nước... ngủ tiếp thoai! ;"D 6h40 có mặt ở TLNN, gửi xe...

Cô Tô kí sự :)

Quyết định trôi dạt đến Cô Tô vào những ngày nắng nóng nhất trong tháng, 2 chị em sau một ngày ròng rã đi vài chặng xe thì cũng đến được đảo. Với mình, Cô tô giống như Đà Nẵng thu nhỏ. Trong khi năm ngoái đi mấy ngày mới hết ĐN, còn ở Cô Tô thì chỉ cần một ngày là đủ. Cô Tô cũng có có biển (tất nhiên ^^), có núi, có rừng, có hải đăng. Vì thế, Cô Tô là một điểm đến có thể nói là vẫn còn mới cho các bạn ngoài Bắc đi khám phá biển đảo. Cá nhân mình thì thấy biển Cô Tô không trong và xanh bằng biển ở Đà Nẵng. Thêm nữa ở đây chưa được chú trọng du lịch bằng nên cái khu bãi biển ở trung tâm thị trấn – bãi biển Tình yêu trên bờ đầy rác, ở Hồng Vàn và Vàn Chảy thì lác đác chai lọ và bóng đèn, giẫm vào chắc die quá! Hi vọng Cô Tô ngày càng được đầu tư hơn nữa để thu hút cả dân có tiền và không có tiền (như mình) đến đây, bõ công chặng đường dài.   Lần nào cũng thế, đi đâu là mình lên mạng ngâm cíu đọc thông tin lung tung chưởng. Đúng là thế giới ngày càng xích lại gần nhau nhờ có côn...

Đi bụi ở Myanmar (Burma)

  Kể ra thì lại bảo năm mới năm me nói chuyện những chuyến đi của năm cũ 😁, nhưng với mình những chuyến đi bụi luôn mới và mỗi khi đầu óc trống rỗng vô tình chạm vào những thước phim ấy thì nó lại hiện lên sống động như vừa mới hôm qua thôi vậy. Năm 2016 mình đã chẳng đi nhiều lắm, có mỗi tháng 4 đi Lý Sơn. Lý Sơn là đảo đẹp và hùng vĩ về cả đất trời và nước non, nhất trong số các đảo mình đã trôi dạt tới. Nhưng chuyến đi đáng nhớ đến nỗi mình sẽ còn kể lể dài dài là Burma hồi tháng 10.    Biết nói thế nào nhỉ, với một đứa dành hết tình yêu cho những vùng đất mới như mình, mà lại không có nhiều xèng (luôn luôn đúng! mà xin phép là cái mở ngoặc này hơi dài vì mình lại lan man sang một topic khác cũng khá liên quan đến chuyện đi bụi, đó là đi bụi thì có cần tiền không? Mình đã đọc ti tỉ bài viết của các blogger về chủ đề này, đa phần đều bảo đi bụi không cần nhiều tiền?!! Cơ mà chữ "nhiều" ở đây có vẻ là hơi bị rộng nhỉ 😁 Đúng là với dân đi bụi như mình, luôn tối thiểu...